Lâu rồi chả viết gì. Hôm nay cũng không định viết gì, càng không định viết tiếp cái “series” điểm sách vớ vẩn của mình vào hôm nay, dù dạo này có đọc được thêm kha khá. Chỉ định up một cái ảnh mới chụp và một mẩu caption gì đó thôi. Nhưng thôi, đằng nào cũng mất công login, viết tạm vậy.

Câu chuyện bắt đầu với sự kiện tràn dầu (của BP chăng =)) ) và hải âu mẹ đã rất cố gắng để thoát khỏi, tất nhiên, chỉ đủ dùng chút lực tàn sinh ra quả trứng. Một con mèo béo vô tình được giao nhiệm vụ không ăn, phải ấp nở, chăm sóc và dạy hải âu con bay. Nuốt nước bọt chèm chẹp để không làm món trứng ốp-lết, mèo béo và đồng bọn đã nuôi nấng, dạy dỗ hải âu. Nhưng dạy bay khi mà thầy chả biết thì cũng khó. Truyện kết thúc như thường lệ, hải âu con sẽ biết bay sau nhiều nỗ lực cố gắng và một chút may mắn. Kết thúc hơi gượng ép nhưng cũng chả chết ai. Có nhiều câu hay phết, thí dụ như là đoạn con mèo bảo con hải âu là tao sẽ dạy mày để trờ thành hải âu, chứ không phải thành mèo. Hay yêu một ai đó giống mình thì dễ, chứ yêu một ai đó khác mình thì quả thực khó khăn.
Dù mình chả nghĩ như vậy. Sét đánh với ai đó giống mình thì có thể dễ, chứ hai kẻ giống nhau ở mãi bên nhau chắc hẳn nhàm chán lắm. Mà xét cho cùng chả ai muốn đi tìm một bản copy của mình, người ta thường có xu hướng đi tìm một nửa; tức là cái gì đó vỡ ra từ một chỉnh thể hoàn hảo. Để lắp lại cho nó hoàn hảo roài happy ending hehe.
Dạo này mình hay nghĩ về tương lai. Tất nhiên cũng chả nghĩ được gì, cũng chả “confused”. Chỉ đơn giản là “reasoning”, vậy thôi.
Note: ảnh chụp ở Hạ Long mấy hôm trước, chả rõ có phải hải âu không nhưng nó làm mình nghĩ về quyển truyện này, nghĩ về một bài hát mà dạo trước mình rất hay nghe của Hà Anh Tuấn:
“Tôi muốn làm cánh chim hải âu
bay chập chờn trên sóng
đắm chìm trong ánh hoàng hôn
với tận cùng nỗi buồn
Tôi muốn làm cánh chim hải âu,
sống cuộc đời giông bão
đắm chìm trong ánh bình minh
với ngàn tia hi vọng”



























